Dạo này mình đang đọc cuốn Corporate Finance anh mang về cho. Đọc xong cuốn này mình định sẽ viết thư cho thầy Nobuyuki Isagawa bày tỏ nguyện vọng muốn vào Seminar của thầy. Con đường back to Kobe Uni. với các mác Gov. Scholar lần 2 không hề đơn giản.
Nghe nói bạn Thanh Hitotsubashi đã được thầy trường đó chấp nhận từ khi bạn còn ở đó. Bạn này tài thật, nhìn xa trông rộng nữa. Mình thì trong mấy vụ tạo quan hệ này hơi bị Nigate, hic hic.
Bắt đầu phải nghĩ về một bức thư gửi cho thầy rồi. Có lẽ là mình sẽ viết bằng tiếng Nhật và tiếng Anh. Bác Phương giờ này chắc đã thi xong rồi, không biết kết quả ra sao. Mình phải nhờ bác này vụ viết thư bằng tiếng Anh. Ôi, sao con đường của các bác Monbusho apply qua bộ dài ngoằng vậy? Từ lúc bác apply đến lúc bác chính thức bước vào năm học là gần ba năm trời, hic hic.
Mình có thể không nhỉ trong tình trạng trì trệ như thế này. Mình không hề động não cũng như động chân động tay. Các tế baò não của mình không nhúc nhích. Mình hay ngủ muộn, lười biếng việc nhà và việc học. Mình cứ mãi lùng nhùng trong mớ bề bộn những ám ảnh về tình yêu cũ của anh ấy. Ám ảnh về tình yêu cũ của mình giờ đã qua, thế nhưng ám ảnh về tình yêu cũ của anh ấy bao giờ mình mới thoát khỏi nhỉ. Mình tin là mọi chuyện tốt đẹp sẽ tới, nhưng mình lại không hề cố gắng. Mình thấy xấu hổ với bản thân và với anh ấy.
Mình sẽ chỉ sang Nhật nếu có học bổng. Mình muốn là người có thể sống cùng anh, giúp đỡ anh, và chia sẻ cùng anh những gánh nặng trong cuộc sống gia đình. Mình cũng có hứng thú đi học hơn là đi làm. Mình muốn làm người vợ hiền thảo của anh.
Mình sẽ xin được học bổng. Mình cũng muốn trong năm sau thôi, sẽ sang với anh. Mình thấy có cảm giác buồn vô cùng mỗi khi tưởng tượng ra anh một mình trong căn phòng nhỏ trống vắng sau một ngày làm việc vất vả. Không phải mình thương anh, mình muốn chia sẻ cùng anh, vì mình biết, có mình, cuộc sống của anh sẽ có nhiều màu sắc hơn.
Đã có lúc, mình ở bên anh nhưng không làm anh hài lòng. Anh chỉ cảm thấy là house chứ không phải là home. Những lúc ấy, mình đã trăn trở thật nhiều, rất nhiều. Đôi khi mình chỉ muốn đập tan mọi bức màn mà mình thấy nó cứ chờn vờn giữa mình và anh. Có những điều mình muốn anh nói ra với mình, dù nó có làm mình không vui chăng nữa. Anh ít muốn đề cập đến những chuyện gì đã qua....Điều đó đôi lúc làm mình cảm thấy khó chịu.
Mình luôn tự hỏi, tình yêu cũ, giờ trong anh đã như thế nào rồi. Mình không nghi ngờ anh, nhưng mình chỉ muốn biết nỗi đau trong anh giờ đã lành chưa. Mình thấy bứt rứt và khó chịu lắm khi không biết được điều đó, nhưng lại ngại ngần không dám hỏi anh, sợ anh bảo mình nhiều chuyện.
Anh ơi, hãy một lần mở lòng ra mà nói với em những tâm sự của anh. Hãy nói với em để em có thể chia sẻ. Anh đã từng nói với em về tình yêu cũ của anh, nhưng nó ít quá, và gợi cho em tò mò quá nhiều. Đọc blog của anh trước đây, em cứ bị những hình ảnh đó ám vào đầu. Em chỉ muốn được nghe những thổn thức trong anh, nếu có. Đôi khi em thấy mình như đứng ngoài cuộc đời anh vì có những tâm sự không được cùng anh chia sẻ.
Anh đã yêu hết mình, yêu trong sáng và thủy chung. Anh đã không thể giữ được lòng tin nơi cô ấy và đã nghe từ miệng người yêu thương những lời đau đớn nhất. Đã bao lần mình nghĩ tới điều ấy và thấy đau đớn, như anh. Tại sao yêu nhau lâu vậy, mà lòng tin lại ra đi như thế. Tại sao lại không tin anh dù anh đã không làm một việc gì nhỏ có lỗi với tình yêu. Tại sao, chia tay mà lại để trong nhau vết thương lòng đớn đau như vậy? Tình yêu qua, có thể anh không còn yêu cô ấy. Nhưng điều mình canh cánh không phải vì nghi ngờ tình yêu ấy còn hay không. Mình biết nỗi đau ấy chưa qua, nó còn để lại trong anh những gì, mình không được biết.
Sau một vài ngày gặp mình, anh nói vẫn còn dành tình cảm cho cô ấy. Mình đã thực sự đau đớn. Mình ngờ vực về những ngày qua. Vậy là chỉ có mình yêu anh? Thực sự lúc đấy mình đã yêu anh. Mình thực sự cảm thấy một cái gì đó thật nhức nhối, khó chịu. Rồi những ngày sau đó, có lần anh nói với mình, giữa bạn và anh ấy có quá nhiều kỉ niệm. Rằng khi trời mưa, anh rất buồn. Đã bao lần bên mình, mà tình yêu cũ vẫn day dứt trong anh? Mình đã rất giận anh. Mình cảm thấy mình thật xấu xa, anh đã làm tổn thương tình yêu của mình.
Rồi mọi chuyện cũng tốt đẹp khi anh nói anh đã thực sự yêu mình. Mình tin anh và biết anh cũng trải qua những giây phút khó khăn. Rồi mình lại làm anh buồn. Thực sự, mình không còn yêu Hải. Tình yêu ấy đã vơi cạn kể từ khi chia tay và hết hẳn khi mình đến với anh. Nhưng, có những lúc, mình lại thấy thương Hải, thương cho một sự lầm lỗi, giờ đã phải trả giá bang sự dằn vặt, đau đớn. Mình đã viết bức thư ấy. Mình đã viết gì nhỉ? Mình đã làm anh buồn đến thế nào nhỉ? Anh đã không nói với mình. Mình sợ, chính bức thư ấy đã làm tổn thương tình yêu trong anh, tình yêu mà anh đã cố gắng để giành trọn cho mình. Mình thấy có lỗi với anh, nhưng tự vấn lòng mình, mình thấy nhẹ nhõm, vì thực sự, mình đã giành trọn tình yêu cho anh. Bức thư ấy, như một phút mình đã tâm sự và nói chuyện với quá khứ.
Rồi những kỉ niệm cũ, đau đớn, vẫn dội về, làm mình nhiều đêm khổ sở. Nghĩ đến Hải, giờ chỉ còn là những ám ảnh, những cảm xúc khô cứng, những nhạt nhòa của tình yêu mà trước đây Hải đã giành cho mình thật nhỏ nhoi. Thật nực cười, tình yêu của Hải chỉ bắt đầu nồng nàn thực sự khi mình đã đặt chân tới phuong trời xa vạn dặm. Hải nói xa mình, Hải mới nhận ra tình yêu với mình.
Yêu Hải, không hoa, không những buổi hẹn hò lãng mạn, không những buổi đón đưa, không những trìu mến và ân cần. Mình vẫn yêu vì biết dù không có những điều ấy, Hải vẫn yêu mình. Nhưng thực ra có phải thế không nhỉ?
Mình viết entry cho tương lai, nhưng lại nhìn sâu về quá khứ....